Mình luôn nghĩ rằng

Mình luôn nghĩ rằng, các bạn đàn ông khi vào các quán ăn hoặc cà phê, trước khi châm điếu thuốc và thưởng thức cái hay cái đẹp của thuốc lá, hãy nhìn xung quanh mình xem có người già, phụ nữ hoặc trẻ em gần bên hay không. Đa phần các quán ở mình đều chưa cấm hút thuốc lá bên trong, nên việc hút thuốc không bị coi là “có vấn đề”, nhưng cần lắm thay sự quan tâm đến những người xung quanh.
Bởi chẳng ai muốn mình sau một bữa ăn hoặc cà phê với bạn bè đi ra ngoài đường toàn mùi rất hôi của thuốc. Bởi chẳng ai muốn mình trở thành một người thụ động hấp thụ khói thuốc, vốn chẳng tốt gì cho sức khoẻ. Bởi sự ích kỉ trong việc thưởng thức thuốc của một vài người có thể khiến nhiều người vạ lây. Nhưng chuyện hút thuốc trong các không gian công cộng và khép kín như các quán ăn và cà phê của chúng ta từ lâu đã được coi là một chuyện rất bình thường và có lẽ phải rất lâu nữa mới trở thành một điều cấm kị như ở nhiều nước Phương Tây. Ở đó, trong các không gian công cộng, việc hút thuốc bị cấm, vì thú vui của vài người có thể làm ảnh hưởng đến sức khoẻ của rất nhiều người, từ trẻ em, người già cho đến phụ nữ có thai. Ở đó, nếu các quán không có phòng riêng cho người hút thuốc, khách muốn hút phải ra ngoài hè mà hút.
Ở Hà Nội, có những quán mà mình hay lui tới đều có biển cấm hút thuốc. Ngày xưa thì trong đó sạch sẽ và yên tĩnh lắm, vì có các phòng riêng. Nhưng đến giờ thì cái biển cấm ấy chẳng còn tác dụng nữa. Vì quá chiều khách, nên nhân viên quán chẳng dám nhắc khách nói to quá, cười to quá và hút thuốc ầm ỹ quá, mùi bay hết cả sang các phòng kế bên, nồng nặc đến nghẹt thở, dù cửa đã đóng kín. Điều gì đã xảy ra khi những người đó bị các khách hàng khác (ở đây là phụ nữ) nhắc một cách lịch sự? Ông đàn ông trợn mắt lên như thể vừa bị điện giật và buông ra một câu rất vô văn hoá. Nhân viên thì không biết phải làm thế nào để xử lí tình hình, khi khách yêu cầu manager đến. Manager đến thì nói, “ở đây cấm hút thuốc, nhưng chúng em không nói được họ” (!).
Mình không chống lại những người hút thuốc (mình cũng đã từng hút), nhưng mình rất mong ở họ ý thức vì mọi người. Việc đó khó lắm sao?

36 Thoughts to “Mình luôn nghĩ rằng

  1. Anh ơi, em muốn góp ý là không phải chỉ đàn ông hút thuốc mới cần ngó xung quanh, mà bất kì ai cũng vậy. Chỉ là số người hút thuốc là đàn ông cao hơn thôi.

    1. Anh ít thấy phụ nữ mình hút thuốc như bên nước ngoài, nhưng đa số là đàn ông, và khi họ hút, họ chẳng cần quan tâm đến việc bên họ, có những người họ không quen đâu, nhưng là người già và trẻ con!

  2. Ở bển kể cả ra ngoài hút cũng bị xua như xua tà, ví dụ cấm hút cách entrance 10m. Kể cả hút bên ngoài thằng smoker nhìn chung cũng rất ý thức tìm chỗ nào tách biệt hẳn, và thường thi đứng im hút xong mới đi tiếp, ít thấy vừa đi vừa phì phèo. Giờ thi thoảng mình cũng hút nhưng chỉ ở trong bar, hoặc party ở vườn nhà.

    1. Ở Ý, có luật mới là ai hút thuốc trên xe ô tô mà có trẻ con, người già hoặc phụ nữ có thai còn bị phạt nặng cơ mà!

    1. Hãy nghĩ đến những người xung quanh trước khi nghĩ đến mình….

  3. Tại sao lại chỉ có người già phụ nữ và trẻ em hả bác 🙂

    1. Đấy là những đối tượng dễ bị ảnh hưởng xấu nhất từ khói thuốc lá

  4. Kinh khủng nhất là hút thuốc trong nhà có điều hoà. Các quán cũng ko dám nói khách ko đc hút thuốc. Ở Sing mặc nhiên trong nhà kín là ko thuốc. Anh muốn hút mời ra ngoài đường, có sẵn thùng rác có gạt tàn ở trên cho các anh đứng quanh đó tha hồ hút.

    1. Đa phần các quán mà em nói đến ở đây đều có điều hoà. Các anh đàn ông ấy hình như không được dạy được sự tôn trọng với người khác hoặc cũng có thể có chút ý thức, nhưng sự ích kỉ của họ đã đè bẹp tất cả.

  5. Và đây là câu chuyện về 1 người đàn ông Việt đã phản ứng tiêu cực lại với mình, khi mình nhắc ông ta đừng hút thuốc trong quán ăn ở Ý (ở Ý, hút như vậy sẽ bị phạt rất nặng).

    http://thethaovanhoa.vn/…/thu-chau-au-dieu-thuoc-su-ton…

    1. Nếu là 1 quán cafe hay nhà hàng thì em nghĩ mình đủ lịch sự để ko hút thuốc. Nhưng em nghĩ đây là 1 quán trà đá vỉa hè. E nghĩ a biết cái văn hoá trà đá chém gió của mấy thanh niên ở HN ạ. Có khi nào các bạn trẻ kia đang ngồi nhầm chỗ ko a

  6. Phạm Vân Thủy Em đã tẩy chay một vài quán như vậy rồi. Nhân viên sợ khách hơn sợ cọp luôn.

    1. Thế thì quả là tệ. Quỷ tha ma bắt những kẻ tồi tệ và vô ý thức này đi!

  7. Anh ơi em xin phép share nhé! Có vài lần em đưa cả con em đi ăn, trong quán có người hút thuốc, em có nhờ nhân viên quán nhắc nhưng các bạn ấy ngại ko dám nhắc, góp ý trực tiếp với người hút thì có người lịch sự dập thuốc ngay và còn xin lỗi, nhưng cũng có người phản ứng thiếu văn hoá lắm, hic hic

    1. 1) Anh chưa từng nghiện thuốc. Anh hút cho vui thôi, rất ít. 2) Anh thấy hút không tốt cho sức khoẻ, 3) Anh bỏ hoàn toàn kể từ khi bắt đầu làm bình luận bóng đá.

  8. Đôi khi mình nghĩ “smoking” còn bất lịch sự hơn “xì hơi”

  9. Đúng em ơi. Quán để biển No Smoking hẳn hoi nhg chị hỏi sao khách vẫn hút thuốc thì nhân viên ấp úng là vẫn đc hút chị ạ (WTF?). Chị bảo thế thì em vứt cái biển kia của quán em đi và từ lần sau chị ko bao giờ bước chân vào quán của em nữa.
    Mà trc đó chị đã cố tình hỏi rất to là “Quán có biển cấm hút thuốc mà sao vẫn có ng hút hả em?”. Nhưng họ (nhg ng hút thuốc) cứ như bị điếc vậy.

  10. Cảm ơn BLV AN đã chia se. Mình là ng k biết hut thuốc và rất sợ quán có ng hút thuốc, chỉ đi vào là thấy mùi thuốc, ra khỏi quán thì quần áo đây mùi thuốc. kết quả k vào những quán có hút thuốc

  11. Đúng a Ag, đôi khi người sử dụng ko để ý, thiết nghĩ nên có biển báo thì hay.

  12. ” thằng smoker ” ??? Mấy người hút thuốc là ” thằng ” hả.

Comments are closed.