Ngày đó

Ngày đó, trước khi đi, Tình không nói với anh cai ngục một lời. Chỉ để lại duy nhất mảnh giấy với nội dung.
“Có không giữ, mất đừng tìm”.
Sau này hai người gặp lại nhau, tưởng chừng như lúc đó trái đất ngừng quay, mặt trời ngừng sáng, thời gian như ngưng đọng, ngoài kia khung cửa sổ, từng chiếc lá vàng ngã nghiêng, cuốn theo chiều gió thổi. Tình ái ngại, trốn tránh cái nhìn của anh cai ngục. Anh cai ngục nhẹ nhàng bước đến, ôm Tình vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc đinh lỡm chởm của Tình, mà nói.
– Trái đất này vốn hình tròn, chúng ta xa nhau rồi cũng có ngày gặp lại. Nhưng không ngờ lại sớm đến như vậy. Có biết là những ngày qua anh tìm em khốn đốn, vất vả như thế nào không ? Em thật ngốc !
Nói rồi, anh cai ngục lấy cây dùi cui điện gõ nhẹ vào đầu tình mấy cái. Tình không nói gì, chỉ nhìn anh, đôi mắt rưng rưng như muốn khóc.
Hà Nội chiều hôm ấy đã bước sang Thu, gió ngừng thổi, lá ngừng bay, mưa ngừng rơi. Giông bão đã đi qua, chỉ có tình yêu ở lại, nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu.